Chiến tranh tiền tệ: Cuộc đua hạ giá tiền tệ kích thích lực mua vàng

By on 25/03/2013

Ngày nay, việc ủng hộ hay không ủng hộ các đồng tiền lớn đang là một vấn đề nóng trên toàn cầu. Trong khi từ “phục hồi” được đề cập nhiều trong những bài báo gần đây, sự tuyệt vọng của các chính trị gia và các ngân hàng trung ương lại cho thấy điều ngược lại.

Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED), Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) và Ngân hàng Trung ương Nhật Bản (BOJ) không thể ngăn chặn việc tạo ra đồng tiền cơ sở mới. Các Ngân hàng Trung ương đang muốn cải thiện sự tự tin cho các thị trường. Trong trường hợp rủi ro xuất phát từ các nhà hoạch định chính sách tiền tệ, giá trị của các khoản nợ trên bảng cân đối kế toán ngân hàng, và giá trị của các khoản nợ trên toàn nền kinh tế rộng lớn hơn. Khoản nợ này được giữ ở mức ngang giá vì lãi suất cao hơn nhiều. Tất cả điều này đã dẫn đến việc lãi suất không phản ánh lạm phát thật.

Có một câu nói rằng “Bạn càng nhìn về quá khứ, bạn càng chắc chắc về tương lai.” Lịch sử đã chỉ ra rằng việc tiền tệ mất giá luôn luôn dẫn đến lạm phát và cuối cùng là lạm phát phi mã. Điều này đã xảy ra trong thời đế chế La Mã, Cộng hòa Weimar ở Đức, Ác-hen-ti-na và gần đây nhất Zimbabwe- nơi mà lạm phát đạt mức cao nhất là 7,96 tỷ%.

Bạn nghĩ rằng mọi người đều sẽ học hỏi từ lịch sử? Thật tiếc, rõ ràng là không như vậy.

Jens Weidmann, Chủ tịch Bundesbank, đã cảnh báo về sự nguy hiểm trong chính sách của các ngân hàng trung ương. Ông cho rằng điều này sẽ kích hoạt một cuộc chiến phá giá tiền tệ và có thể gọi là một cuộc chiến tranh tiền tệ. Theo kịch bản này, các quốc gia in tiền càng nhanh càng tốt, tăng nhu cầu xuất khẩu của mình trong khi hạn chế sức mua từ những người tiết kiệm tiền và công dân trong nước.

Gần đây, Đức đã yêu cầu hồi hương vàng từ Paris và New York. Rõ ràng là, đối với ngân hàng trung ương Đức, cho dù họ có thích hay không thì việc tiền tệ mất giá nhanh chóng cũng đã trở thành một trò chơi mà họ buộc phải tham gia. Ngân hàng Bundesbank chắc chắn đã phải cân nhắc kỹ lưỡng các chi phí và tác động của một cuộc chiến tranh tiền tệ để rồi lo lắng muốn lấy lại vàng của mình.

Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi nhiều quốc gia yêu cầu lấy lại vàng thỏi của mình. Không ai muốn tụt lại phía sau trong cuộc đua hạ giá tiền tệ, ít nhất là trong cuộc chạy đua rất quan trọng: cuộc đua các tài sản tiền tệ (vàng và bạc) . Những kim loại quý này đang ngày càng được xem như là một loại tiền tệ. Các ngân hàng trung ương rằng biết điều này rất tốt. Thay vì mua bất động sản, gỗ hoặc kim cương, ngân hàng trung ương trên thế giới đang mua vàng. Theo Hội đồng Vàng Thế giới (WGC), trong năm 2012, nhu cầu ngân hàng trung ương đạt tấn 534- mức cao chúng ta chưa từng thấy trong gần 50 năm qua.

Vàng và bạc được xem như các kim loại tiền tệ, không phải chỉ là hàng hóa. Như vậy, lượng cung không bức chế được giá cả. Với việc các ngân hàng trung ương đang tích cực hành động và việc dự trữ trên mặt đất suy giảm, thị trường hy vọng kim loại quý sẽ thoát ra khỏi giai đoạn củng cố và vượt qua các mức cao kỷ lục trong năm nay.

Giavang.net

About Kim Tuyền

Sưu tầm: Nếu chia đều toàn bộ số vàng đang có cho dân số thế giới, mỗi người sẽ có khoảng 24 gam vàng, hay 0,8 ounce, tương đương khoảng 1.500 USD với thời giá hiện nay.

One Comment

  1. Oki

    02/06/2013 at 3:15 am

    Về vấn đề tiền – lạm phát trong bài viết này, có một điểm tôi muốn trao đổi thêm:

    Bài viết lấy các ví dụ về Argetina, Zimbawe để kết luận về việc đồng tiền hạ giá sẽ dẫn đến lạm phát cao và lạm phát phi mã. Vấn đề là hoàn cảnh của hai quốc gia này, về nhiều mặt, rất khác biệt với các quốc gia đang tham gia vào chiến tranh tiền tệ hiện nay, ví dụ Mỹ, Nhật, Anh… Lấy ví dụ đơn giản, lạm phát tại Argentina trước thời điểm phá giá đồng tiền ( tôi nghĩ tác giả đang liên hệ đến khủng hoảng Argentina 2001, không biết có đúng không?) cũng đã cao rồi, và họ buộc phải phá giá vì nhiều lí do khác nhau (ko liên quan gì đến kích thích tăng trưởng kinh tế). Ngược lại, Mỹ, Nhật, Anh đang có lạm phát rất thấp, thậm chí giảm phát (tăng trưởng CPI<0). Một trong những lí do họ muốn phá giá đồng tiền (bằng một cách rất trực tiếp là in thêm tiền – quantiative easing) là để tránh giảm phát. Đối với một quốc gia đang giảm phát, có đồng tiền mạnh, có nguồn dự trữ ngoại tệ dồi dào, có thị trường tài chính phát triển, thì dù quantiative easing sẽ chắc chắn dẫn đến lạm phát, nhưng lạm phát đó sẽ khó mà quá cao hoặc "phi mã" được.

    Điểm này không liên quan nhiều lắm đến vấn đề về vàng được đề cập sau đó, nhưng hi vọng tác giả xem xét để có một nhận định chính xác hơn.

You must be logged in to post a comment Login